Giới thiệu Tập thơ NÕI BUỒN ĐẬP CÁNH của Nguyễn Đức Phú Thọ An Giang

Tập thơ Nỗi Buồn Đập Cánh của Nguyễn Đức Phú Thọ

alt

 

Nguyễn Đức Phú Thọ hội viên văn học Hội LH.VHNT tỉnh An Giang   đang là sinh viên năm cuối khoa Ngữ văn Đại học An Giang là thủ khoa Văn toàn quốc trong kỳ thi tuyển sinh ĐH-CĐ 2007. Bên cạnh đó anh còn là một cây bút thơ trẻ đầy triển vọng với các giải thưởng văn học... trên Báo Mực Tím (2008 2009) báo Hoa Học Trò (2009) Thơ Bút Mới – báo Tuổi Trẻ (2009) giải thưởng “Đọc và giới thiệu sách”- quỹ Australian Volunteers International (2010).  “Nỗi Buồn đập cánh” là tập thơ đầu tay của nhà thơ trẻ Nguyễn Đức Phú Thọ do nhà xuất bản Văn nghệ Hội Liên hiệp văn học Nghệ thuật An Giang xuất bản vào tháng 4/2011 Tập thơ được tài trợ bởi Youngbooks và Quỹ sáng tác văn học Hội LH.VHNT An Giang. vanangiang xin trích chùm thơ trong tập thơ này.

NỖI BUỒN ĐẬP CÁNH
Những mắt gió vỡ trên mái nhà
Sự ướt ẩm của đêm qua
Trở về trong góc phòng im lặng

Và ở đó nỗi buồn đập cánh
Nơi gương mặt thời gian khắc rõ những vết chì
Tạc nên nghìn bức tranh trừu tượng
Trôi theo triền giấc mơ

Những cánh gió qua một mùa rong chơi
Đã về đậu lại trên tóc
Về đậu lại trên đôi bàn tay
Về rám mủ đôi môi khô khốc

Ô cửa xanh lên bằng tất cả tình yêu bằng màu son trẻ
Và với anh là chống chếnh tháng ngày...

Căn phòng một chiều còn ủ nồng hương tóc em
Căn phòng còn rớt lại một tiếng cười trong vắt
Căn phòng vẫn cất giữ bao điều bí mật Vì em?
Hay vì anh?

Những mắt gió cứ vỡ trên mái nhà
Nỗi buồn thêm lần đập cánh
Nhưng chẳng thể nào bay xa...

MẮC NỢ PHÙ SA
Người già  quanh tôi luôn hoài niệm về những cánh đồng
Dẫu hạt lúa trả công họ bằng đời người nước mắt
Lũ quét qua đêm sáng ngày tay trắng
Buổi gió sương ghìm nén niềm vui.
 
Cha tôi 
Trùi trũi ngực trần
Manh áo mỏng bốn mùa không kết nút
Từng giọt thời gian…
Bao giọt thời gian rắc mùa lên tóc?
Luống cày đi lấp bóng bàn chân
Những mặc cảm chữ nghĩa neo vào giấc mơ con trẻ.
 
Tôi cúi xuống 
Nơi gót chân tím bầm rịn rơi dáng mẹ
Râm ran nhịp trầm trứng nước Âu Cơ
Tôi bắt gặp
Những người đàn bà quẩn quanh 
Nhìn ngóng sao trời đếm đong lụt hạn
Thuyền duyên neo không kịp chọn bến đời.
 
Đã bao lần 
Tôi quỳ trước bãi mộ hoang phủ dày đặc cỏ
Trước những tiền nhân khai sáng đất đai gieo trồng giống má
Trước những phận người chưa lần hưởng trái sinh thành 
Đã lấp vùi thân thể mình vào cát.
 
Cánh cò chở ước mơ chưa rạng
Bão đời làm chống chếnh câu thơ
Đêm đỏ mắt phù sa nhót mình mắc nợ…

CÂY BÀNG
Cây bàng nhìn lệch phía ô cửa nhà tôi
Những giọt sương rơi
Như hai hàng nước mắt
Lũ chim cố ve vãn bằng giọng hót
Chuỗi hợp âm não nề.

Nếu là cây bàng tôi sẽ khước từ
Lập ngôn cũ kỹ của mùa thu
Lá vàng không xoay theo gió.

Tôi sẽ vẽ thân cây bằng trí tưởng tượng
Một hai ba bốn nhánh mây
Đường gân màu xanh nước biển.

Cây bàng nhìn lệch phía ô cửa nhà tôi
Đã mang một gương mặt khác
Với một đôi mắt khác.

NGỘ NHẬN
Ngộ nhận mặt trời
Những chòm cây cô đơn
Ban ánh sáng niềm tin cho gió

Đôi mắt mỏng
              kéo lê tháng ngày
Ruồng rã lời trần tình
Trên thân thể kết đầy bụi sóng
Li ri
Li ri

Anh không là nắng
Anh không là sự tươi mát
Em hãy giữ yên
Để lại thấy mọi đức tin rục nát

Những ban mai xa lạ
Giấc mơ đêm qua rách toang
                 chuỗi mê đắm cầu vồng
Chỉ trú ngụ mưa giông và cỏ
Tâm hồn anh bầy giun đất tái sinh

Đừng trách tiếng thở anh vô tình
Khi chạm phải những miền không khát

Sự cô đơn của chúng ta
              mang gương mặt chiếc lá
Theo thời gian quay mù
Quanh tín niệm rỗng không.

HẠNH PHÚC
Em
Thung lũng nỗi buồn và suối tóc trong anh
Thoai thoải hàng mi mắt chiều đánh đuối

Anh
Bóng cây dằm đứng lẻ mình sụt sùi mông muội
Vách nứt lưng trần và tán rậm thời gian

Khi ta nghiêng về nhau
Chớp lóe địa đàng
Hi Mã Lạp Sơn cúi mình bật khóc.

Rừng nghiêng say bát ngàn đêm vọng
Khát nhớ trập trùng
Đẫm ngực vừng trăng.

Em
Khe khẽ tim sầu nhon nhỏn bật măng
Dòng sông vắng
Mắt mầm sương gió.

Anh
Cánh ngực trai đã phủ chiều nấm cỏ
Ngùn ngụt xoay
Trong buổi sấm linh cầu.

Trắng bão sự đời
Chỉ xin nghiêng về nhau
Để thấu thị một điều: Hạnh phúc.


NGHIÊNG
Nghiêng môi hứng giọt lưu ly
Vườn xưa còn hóng nhu mì đó em!

Ngực trăng soi phía bên rèm
Nụ mơ vừa chớm hom hem sắp tàn.

Tôi cười khóc chuyện đa mang
Bờ yêu vừa nắng mưa ngàn lướt qua…

Cỏ buồn vấp giọt sương sa
Vịn tay sợi gió ướt nhòa mắt cay.

Cuộn vào kén tóc đêm nay
Một quên một nhớ một đầy đam mê.

Nghiêng xô một nửa vọng về
Lời yêu hóa khói xưa quê lên trời…


TÌM…
Ta đứng lại phía mây trời gió lộng
Tìm mùa thu lấp lửng chân đồi
Em khóc giữa đêm tràn thác đổ
Miền trăng nào đau đáu lên ngôi?

Ta tìm mãi lá thư màu đã cũ
Mà tình yêu vẫn mới như vừa
Em là cánh hoa đời khép – mở
Làn hương về neo những đêm mưa.

Ta tìm mãi chiếc hôn đầu gãy vụn
Giọt môi xưa khát lửa mơ màng
Ôi những giấc mơ dài quá đỗi
Mùa thu vừa xiêm áo sang ngang…

Ta ở lại phía mây ngàn gió rộng
Tìm gọi tên quên nhớ bên trời
Như chiếc lá đứt lìa cuống mỏng
Vẫn yêu người trong lúc đang rơi…

( nguồn yahoovanhoaviet.com )