Chùm thơ viết về NÔNG NGHIỆP NÔNG DÂN NÔNG THÔN của nhiều tác giả An Giang

vanangiang. Nguyên liệu sáng tác về nông thôn và người nông dân đối với các tác giả đồng bằng SCL nhất là An Giang ta vừa có núi có sông và người nông dân gắn liền trong cuộc sống thường nhật.Xin giới thiệu các tác giả Nguyễn Lập Em Hồ Thanh Điền Nguyễn Đức Phú Thọ Trần Sang Trần Thế Vinh... và các cây bút trẻ An Giang như Danh Thị Kim Sang Văn Bảo...

Nguyễn Lập Em

THẤP THOÁNG CÁNH CÒ 

alt

 Bàn chân cha từng lún trong bùn

Cánh cò bay trước mặt

Cha của thời mở đất

Ngang tàng cánh tay vung

 

Đêm phương Nam ánh lửa bập bùng

Sự sống giấu dưới bao tầng lá mục

Bình minh là tiếng gà eo óc

Mồ hôi cha hòa cùng sương đêm

 

Đất phương Nam đặc điểm thành tên

Những xẻo Quít Mương Trâu

Những Bến Đình Bến Nước

Cánh cò nối rừng tràm rừng đước

Nối xóm làng đến tận mênh mông

Đường chân trời nối núi và sông

Cuộc nhân thế nối kẻ sơn tràng với người hạ bạc

Cha đứng giữa ruộng đồng bát ngát

Mà nói điều nghĩa nhân

 

Cha của thời bùn ngập ống chân

Đã dạy con “ bạc tiền như phấn thổ …”

Niềm ao ước cho con biết chữ

Lớn hơn sản nghiệp đời mình

 

Am lạnh nhân tình giữa phương Nam xanh

Cha phơi trải tấm lòng

Chén rượu đầy vơi

Chào mời hồn hậu

 

Cánh cò trắng chao tìm chỗ đậu

Đất đồng bằng trải ngút ngàn xa

 

 

 Đã bao mùa nắng gió đi qua

Bao mùa nữa lụt tràn nước nổi

Đất phương Nam đêm ngày vẫy gọi

Cha đi theo thấp thoáng cánh cò

 

Cả đời người lo chuyện ấm no

Trong giấc ngủ còn vung tay gặt

Cha đã thở bằng hơi thở đất

Đem mùa màng vào cả trong mơ

   

                                    N. L. E

 

Nguyễn Đức Phú Thọ

MẮC NỢ PHÙ SA

Người già  quanh tôi luôn hoài niệm về những cánh đồng 
Dẫu hạt lúa trả công họ bằng đời người nước mắt 
Lũ quét qua đêm sáng ngày tay trắng 
Buổi gió sương ghìm nén niềm vui. 
 
Cha tôi  
Trùi trũi ngực trần 
Manh áo mỏng bốn mùa không kết nút 
Từng giọt thời gian… 
Bao giọt thời gian rắc mùa lên tóc? 
Luống cày đi lấp bóng bàn chân 
Những mặc cảm chữ nghĩa neo vào giấc mơ con trẻ. 
 
Tôi cúi xuống  
Nơi gót chân tím bầm rịn rơi dáng mẹ 
Râm ran nhịp trầm trứng nước Âu Cơ 
Tôi bắt gặp 
Những người đàn bà quẩn quanh  
Nhìn ngóng sao trời đếm đong lụt hạn 
Thuyền duyên neo không kịp chọn bến đời. 
 
Đã bao lần  
Tôi quỳ trước bãi mộ hoang phủ dày đặc cỏ 
Trước những tiền nhân khai sáng đất đai gieo trồng giống má 
Trước những phận người chưa lần hưởng trái sinh thành  
Đã lấp vùi thân thể mình vào cát. 
 
Cánh cò chở ước mơ chưa rạng 
Bão đời làm chống chếnh câu thơ 
Đêm đỏ mắt phù sa nhót mình mắc nợ…

 

 

Trần Thế Vinh

VẼ MỘT BÀN CHÂN

 

Thời trai tráng

Ngón cái ba tôi bấm sâu tìm đồng vọng

Khai mở vạt rừng theo mùa xanh ấm nóng

Dấu lún thời gian

Đọng lại thành những ao vuông…

 

Lòng bàn chân

Nứt nẻ như ruộng khô

Hở da từ luống vạt cày trưa bỏng rát

Ngày lụt sâu cứa đứt một móng chân

Lão tri điền

Đi chín ngón vào trũng lát .

 

Đâu phải mỗi bình minh không có nỗi buồn số phận

Móng chân tưa mép hôm qua còn chín dấu

Mỗi mùa…

 

Nói chuyện này ông bảo rằng xưa…

Khi đất ngày nay đã hai ba mùa trĩu hạt

Việc cấy cày cũng khác

Kể làm gì

Chuyện mất mát một ngón chân !…

 

 

Danh Thị Kim Sang

MẸ VÀ KINH VĨNH TẾ

 

Từ nguyên sơ

Phù sa có tự bao giờ?

Trượt cúc bay xuôi về miền hội ngộ

Hạt lúa vun đầy bồ

Mắt mẹ rưng rưng hạnh phúc.

 

Tự khi nào đã có dòng kinh

Vạt sông điệu đàn nâng lớp sóng

Vỗ triền đê tí tách

Bông lúa thẹn thùng con gái uốn cong mi

Tuổi xuân thì…

 

Như có thời vụn dại

Đêm trở giấc giật mình

Đưa nước từ sông

Thả nổi nhớ vô bờ

Đôi mắt mẹ buồn tênh.

 

Phút dại khờ đi qua

Kinh trở về bản ngã

Trinh nguyên bàng bạc nước

Và trong mắt mẹ…

Lấm tấm hạt phù sa.

 

Hồ Thanh Điền

NHỮNG NGƯỜI LƯU XỨ

 

Ba trăm năm trước

từng tốp người đi

những đợt sóng ngầm

phương Nam phương Nam…

Người đi người đi…

chạm dòng sông lênh láng nước

lút cánh đồng mênh mang cỏ

và nắng và gió và mưa…

bỗng dưng gặp cây lúa trời bông lúa ma

mỗi bông chín nhiều lần

mỗi lần vàng vài hạt

hạt lúa đuôi dài như tóc chú chệt

biến thành lúa nổi thân ba bốn thước

Nàng đùm Nàng tây Chệt cụt…

nuôi sống cả đoàn người lần lượt

mở mang thênh thang đất phương Nam

 

Đi đi đi…

bàn chân chai

toả mùi ách da trâu thấm nước

bữa cơm hái lá làm chén bẻ cành làm đũa

con cá nướng trui con rắn nướng lèo con chim nướng đất

lá non trong rừng trên bãi

thứ ăn được và thứ không ăn được

chen bàn chân bước

dọc đường lìa quê

giờ còn dấu ấn

rượu một ly chuyền tay

 

Những người lưu xứ

bỏ lại núi non bỏ lại đồi cát

tìm trong đầm lầy cọng lác cọng bàng

tìm trong thâm u cây đước cây tràm

sống từ trong đó chết về trong đó

xếp tấm đệm thành nóp

quấn chiếc nóp thành hòm

căm cọc neo sâu lòng nước

Bao tốp người dần quên gia phả

có khi thay họ đổi tên

dặn giòng tộc cháu con nhớ ngày cúng việc lề

                                              nhớ món cúng việc lề     

nhớ lấy để nhận ra nhau

ba trăm năm

mười thế hệ

chưa một người về quê

chiếc tàu tống trôi trôi

đưa tổ tiên bao đời tìm lại

biết có gặp cội nguồn?

 

Tôi thế hệ thứ mười

bao lần qua bắc miền Trung

qua Nghệ An qua Quỳnh Lưu…

chợt nhận ra giọng nói mình đã khác

gốc mình đã xa

ba trăm năm sau

hậu duệ tôi phương nào?

                                    14-07-2009 

 

Trần Sang

 LÁ DIÊU BÔNG THẢNH THƠI

 Kình viếng nhà thơ Hoàng Cầm

 

 Niềm Kinh Bắc tiễn đưa

Người con xứ sở đã vừa ra đi

Em ơi buồn làm chi…(*)

Dòng sông thao thức thầm thì với ai?

 

Nghèn nghẹn nắm chặt tay

Còn giây phút nữa để lay lắt lòng

Cây tam cúc thong dong

Đọng đây ngày tháng long đong kiếp người…

 

Lá diêu bông thảnh thơi

Đâu rồi Đình Bảng buông lời thơ xưa?

Thuận Thành bất  chợt mưa

Hạt rơi xuống tận chỗ thừa nhân sinh

 

Người về cõi vô hình

Gấp câu thơ lại giật mình… mà đau

Nước sông Đuống nghẹn ngào

Người đi lẫn giữa nao nao ngậm ngùi

 

Cúi đầu dạ bùi ngùi

Thẩn thờ phút cuối mà se sắt lòng

Còn lại Lá diêu bông

Hồn thơ tan biến vào trong cuộc đời

 

Lời ca vẳng giữa trời

Diêu bông hỡi!

                           …đã thảnh thơi

                                        thật rồi…!

 

 

(*): Những từ in nghiêng là câu thơ tên bài thơ hoặc tập thơ của Hoàng Cầm

 

 

Văn Bảo Sinh viên ĐH AG

NGƯỜI VIỄN XỨ
                                         
Đất khách quê người sao rất lạ
Quê hương thân thuộc có đâu hơn?
Xa cách trong về đôi mắt mỏi

 Bóng chiều buông lả bóng quê hương.
 
Mai ta đi rồi thương biết mấy
Mỗi buổi trưa hè ánh nắng rơi
Man mát u buồn nơi xứ lạ
Dòng sông cô lẻ đứng bên đời.

Được là thuyền xuôi ta về bến cũ
Con sông quê hai buổi những chuyến đò
Chiều từng chiều ngược xuôi theo dòng  nước
Nắng buông vàng thắm ước cánh hoa trôi.
 
Câu hát ru chập chờn trong kí ức
Tiếng ai ru mà giọng hát u buồn;
 Mùa lúa chín bạt ngàn nơi đầu ngõ;
Nắng sắp tàn theo bóng dáng chim sa.
 
Quê hương ơi! Câu vẫn mặn mà
Lòng lặng lẽ của người nơi đất khách.
Tình đất đã ăn sâu vào huyết mạch
Của hồn người viễn khách ở phương xa.

 

Bông Tràm

Vừa lên Văn nghệ tỉnh An Giang
Thấy một bài đăng thật “sốc hàng”
Nông nghiệp - văn chương cùng hội nhập
Con đường rộng mở cũng xênh xang…